Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

CHỮ VÀ SỰ BẤT LỰC CỦA NHÀ VĂN


Tham luận của NGUYÊN TÙNG

Tôi bắt đầu tham gia hoạt động văn học địa phương – tỉnh Bến Tre – từ cuối năm 1977. Như vậy, nếu tính dấu mốc lịch sử 30-4-1975 đến 30-4-2020 để có lộ trình 45 năm văn học Đồng bằng sông Cửu Long thì tôi may mắn đồng hành gần suốt cả đoạn đường, dù chỉ một trong tổng thể 13 tỉnh thành trong khu vực. Cho nên ở tham luận này, tôi xin phép được nói lên những suy nghĩ của mình về tiến trình phát triển của văn học, nhất là đội ngũ viết văn xuôi của tỉnh Bến Tre trong non nửa thế kỷ qua.
Có thể nói đội ngũ sáng tác văn học ở Đồng bằng sông Cửu Long nói chung, tỉnh Bến Tre nói riêng chỉ được hình thành từ sau ngày thống nhất đất nước. Trước năm 1975 trong các đô thị miền Nam, giới văn chương chỉ tập trung ở Sài Gòn – thủ đô của Việt Nam Cộng hòa. Ở tỉnh lẻ, nếu có, chỉ là một vài cá nhân tự phát, sáng tác rồi gửi đăng các báo, tạp chí ở đô thành. Sau 30-4-1975, mỗi tỉnh đều có một bộ phận sáng tác văn học từ trong chiến khu ra, tiếp tục xuất bản tờ tạp chí Văn nghệ địa phương. Gọi là bộ phận chứ thật ra chỉ vài ba anh chị sáng tác thơ, ký, mẩu chuyện là chính, phục vụ cho các mặt phong trào chính trị của địa phương. Nhưng chính các anh chị là nòng cốt, cố công tìm tòi, phát hiện những cây viết mới có triển vọng, tập hợp lại thành đội ngũ sau này. Rồi Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh được thành lập, lực lượng sáng tác có phần chuyên nghiệp hơn. Chính thời điểm này ý thức nghề nghiệp, trường phái sáng tác, vai trò của văn học, trách nhiệm của nhà văn… luôn là đề tài quan tâm, trao đổi giữa những đồng nghiệp thân thiết. Qua đó, điều dễ nhận thấy là mỗi người cầm bút dù trưởng thành từ trong kháng chiến hay mới tham gia sáng tác năm ba truyện ngắn cũng đều có sự dằn vặt, trăn trở trước hiện thực cuộc sống, trước niềm đam mê cống hiến vì một nền văn học và sự phục vụ có tính thời sự theo yêu cầu chính trị ở địa phương. Những bài viết minh họa chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, gương người tốt việc tốt trong các phong trào luôn được khuyến khích, chỉ đạo của những người quản lý văn hóa văn nghệ. Song song đó, những truyện ngắn – một thể văn xuôi hư cấu – luôn bị xét nét, kiểm duyệt gắt gao. Người ta cố tìm trong đó những chi tiết, cá tính nhân vật xem giống với việc gì ngoài đời, ông bà nào là nguyên mẫu rồi tha hồ suy diễn ý nghĩa của truyện, tư tưởng của tác giả… Rất nhiều lần lãnh đạo Hội và Ban biên tập tạp chí Văn nghệ Bến Tre bị phê bình, nhắc nhở vì đăng một truyện ngắn “có vấn đề”. Càng nghiêm trọng hơn khi tác giả của truyện ấy chính là cán bộ của Hội, là biên tập viên của tạp chí. Không ít lần Tạp chí bị ngừng xuất bản, ngắn thì năm, ba tháng, dài có khi cả năm. Trong các cuộc hội nghị, triển khai Nghị quyết, báo cáo viên thường dẫn chứng những tác phẩm ấy để minh họa cho sự lệch lạc trong tư tưởng văn nghệ sĩ.