NGUYÊN TÙNG
Người đàn bà đi trong cơn hạn cuộc đời
Gió thốc
nắng tràn
và mắt người seo sắt
Lời hứa xưa dành cho ngày gặp mặt
Để ánh nhìn xói lở mãi triền sông
Bìm bịp kêu
bìm bịp kêu
con nước vẫn ròng
Bỏ xa bãi
Người đàn bà đi trong cơn hạn đời mình
Nỗi khát nhớ mòn thời xuân trẻ
Đêm trượt dài theo tiếng cú kêu đơn lẻ
Trăng chơi vơi nửa mảnh chếch lưng trời
Ai đi qua cơn hạn đời người
Đi qua ước mơ
đi qua triền nỗi nhớ
Trong men say sắc màu vây bủa
Chợt chập chờn tiếng khát gọi cơn mưa?
Người đàn bà chưa qua cơn hạn cuộc đời
Trong gió thốc
trong nắng tràn
chút trách hờn nén chặt
Chong mắt đợi bởi niềm yêu chưa hề tắt
Mưa có về
thắm lại tuổi xuân trong.
3-2003