Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

ĐIỀU KHÔNG NHẬN ĐƯỢC

Truyện ngắn của NGUYÊN TÙNG


- Cháu ngồi xuống đây.
Ông Thuần chỉ chiếc ghế sa lông bọc nhung đỏ có viền đăng ten trắng ở phía đối diện. Hiên ngồi xuống lặng lẽ nhìn ông Thuần thu dọn giấy tờ, sổ sách thành một chồng gọn ghẽ rồi đẩy dạt về một góc bàn, lấy chiếc bao kính dằn lên. Ông thở ra một hơi dài. Bây giờ ông mới cười với Hiên. Nụ cười làm gương mặt ông giãn ra, tươi tắn, nó biểu lộ sự bao dung, rộng lượng của người cha có lẽ ngoài những đứa con ông chỉ có thể có đối với Hiên.
- Công việc của cháu lúc này ra sao? 
- Cũng bình thường chú à! 
- Cháu có về thăm nhà? Má cháu đã đỡ chưa? Nói má cháu mỗi tối ráng ngâm chân trong nước nóng chừng mười phút. 
Bao giờ cũng vậy hễ gặp Hiên là ông Thuần sốt sắng hỏi những câu ấy hết sức ân cần. Giữa bao công việc bề bộn, Hiên biết có những buổi trưa ông không hề được ngả lưng chợp mắt lấy một chút vậy mà ông vẫn quan tâm đến Hiên. Cái chứng tê thấp mấy mươi năm của má Hiên đến như bất trị, duy có một lần Hiên kể với ông hôm mới về nhận việc, ông vẫn nhớ. Phải có tình cảm thật sâu đậm thì người ta mới không quên những điều hết sức vụn vặt ấy. Hiên cảm nhận được điều đó và thầm cảm ơn ông. Nhưng lúc này thái độ ân cần của ông Thuần không làm cho Hiên hết nỗi băn khoăn. Hình như những điều vừa nói không phải là mục đích ông gọi Hiên lên sở gặp ông. Tuy vậy, Hiên vẫn nén lòng chờ đợi chứ không bật ra câu hỏi. 
Rồi điều đó đã đến. Sau một lúc đắn đo, cân nhắc, những ngón tay vẫn gõ nhè nhẹ đều đều lên mặt bàn, ông nói giọng trầm hẳn xuống: 

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

TRẬN ĐÁNH TRƯỚC

Truyện ký của NGUYÊN TÙNG

        Tôi đứng trước ngôi nhà lá lụp xụp được cất ở một góc của nền xi măng trước đây là nền của ngôi nhà tường rất lớn. Ngôi nhà ấy thời Pháp thuộc bị phá hoại khi bọn thực dân định chiếm cứ đóng quân. Người đàn bà đón tôi đã luống tuổi, mập mạp nhưng dáng vẻ còn nhanh nhẹn, với đôi mắt thật sáng nổi bật trên gương mặt phúc hậu của một bà mẹ. Nhìn thoáng qua, chị cũng như hàng ngàn bà mẹ ở nông thôn đều biểu hiện những đặc tính: tất bật trong công việc, đảm đang và thương yêu chồng con hết mực. Chính những nhận xét đầu tiên ấy làm tôi ngạc nhiên khi biết hơn hai mươi năm trước đây chị là cô giáo Hồ Thị Phước, một cơ sở binh vận đắc lực của ta ở xã Hiệp Hưng. Nghề giáo là một môi trường để chị hoạt động binh vận. Đến khi liên lạc với cơ sở quá khó khăn, chị nghỉ dạy học và chồng chị – thầy giáo Thọ – chính là tai mắt giúp cho chị nắm được tình hình, sinh hoạt của địch. Cuộc đời hoạt động của chị đã móc nối được biết bao người quay về với cách mạng. Có điều thú vị là chị đã móc nối được thầy học cũ của mình trong những ngày chuẩn bị chiến dịch Hồ Chí Minh. Đó là bác Quách Chí Đông, người trực tiếp đưa mật thư của Tỉnh ủy đến tận tay đại tá Phạm Chí Kim, tỉnh trưởng tỉnh Kiến Hòa lúc bấy giờ.