Truyện ngắn của NGUYÊN TÙNG
Vậy là ông không đến. Chỉ lần này hay mãi mãi Du sẽ không gặp lại ông? Bây giờ nghĩ lại, Du mới tin sự linh cảm của mình. Mấy hôm nay không biết sao lòng dạ Du cứ bồn chồn, khắc khoải nhớ đến ông. Cứ nghĩ gần tới ngày gặp được ông thì nỗi mong đợi ấy cũng là chuyện bình thường. Nhưng không phải vậy.
Thật ra ông và Du không ai thốt ra một lời hẹn. Vậy mà, như một sự mặc định, đã năm năm nay cứ ngày này thì Du và ông lại gặp nhau. Cũng vẫn là ngôi nhà nghỉ cũ kỹ của Thư - cô bạn học ngày xưa của Du - nằm cạnh bờ sông ở một thị trấn ven biển. Nói là bạn học cũ, như Thư đã giới thiệu Du với ông hôm gặp đầu tiên, chỉ là một nửa sự thật. Còn một nửa, dĩ nhiên Thư không nói, mà Du cũng không tiện nói với ông hay với bất kỳ ai, Thư chính là mối tình đầu của anh. Nhưng chuyện này nói ra bây giờ, giữa thời các cặp đôi “không cần hoàn hảo”, chỉ ở ngưỡng cấp ba thôi đã rủ nhau vào nhà trọ như đi “vào trường”, có khi là đề tài mua vui cho các cô cậu trong lúc thư giãn để tiếp tục “tăng hai”. Ông nói ông là bạn của ba Thư. Một sự ngẫu nhiên kỳ lạ là ông cũng về chùa Bửu Huệ như Du. Rồi thôi, không ai nói rõ lý do. Mà cần gì nói lý do mình đi chùa trong khi ai cũng hiểu đi chùa là để lễ Phật! Có lẽ mối thiện cảm giữa ông với Du bắt nguồn từ đó, được củng cố thêm niềm tin bởi lời giới thiệu của Thư, nên ông vui vẻ chấp nhận cho anh nghỉ cùng phòng.
