Truyện ngắn của NGUYÊN TÙNG
- Cháu ngồi xuống đây.
Ông Thuần chỉ chiếc ghế sa lông bọc nhung
đỏ có viền đăng ten trắng ở phía đối diện. Hiên ngồi xuống lặng lẽ nhìn ông
Thuần thu dọn giấy tờ, sổ sách thành một chồng gọn ghẽ rồi đẩy dạt về một góc
bàn, lấy chiếc bao kính dằn lên. Ông thở ra một hơi dài. Bây giờ ông mới cười
với Hiên. Nụ cười làm gương mặt ông giãn ra, tươi tắn, nó biểu lộ sự bao dung,
rộng lượng của người cha có lẽ ngoài những đứa con ông chỉ có thể có đối với
Hiên.
- Công việc của cháu lúc này ra sao?
- Cũng bình thường chú à!
- Cháu có về thăm nhà? Má cháu đã đỡ chưa? Nói má cháu mỗi tối
ráng ngâm chân trong nước nóng chừng mười phút.
Bao giờ cũng vậy hễ gặp Hiên là ông Thuần sốt sắng hỏi những câu
ấy hết sức ân cần. Giữa bao công việc bề bộn, Hiên biết có những buổi trưa ông
không hề được ngả lưng chợp mắt lấy một chút vậy mà ông vẫn quan tâm đến Hiên.
Cái chứng tê thấp mấy mươi năm của má Hiên đến như bất trị, duy có một lần Hiên
kể với ông hôm mới về nhận việc, ông vẫn nhớ. Phải có tình cảm thật sâu đậm thì
người ta mới không quên những điều hết sức vụn vặt ấy. Hiên cảm nhận được điều
đó và thầm cảm ơn ông. Nhưng lúc này thái độ ân cần của ông Thuần không làm cho
Hiên hết nỗi băn khoăn. Hình như những điều vừa nói không phải là mục đích ông
gọi Hiên lên sở gặp ông. Tuy vậy, Hiên vẫn nén lòng chờ đợi chứ không bật ra
câu hỏi.
Rồi điều đó đã đến. Sau một lúc đắn đo, cân nhắc, những ngón tay
vẫn gõ nhè nhẹ đều đều lên mặt bàn, ông nói giọng trầm hẳn xuống:
